Nỗi buồn màu xanh lá

Nỗi buồn màu xanh lá là tuyển tập truyện ngắn xanh mát, ngọt lành và vô cùng sâu sắc của Raxu Nguyễn.

Không phải bỗng nhiên mà Raxu Nguyễn trở thành một cái tên hot trên Facebook và tài khoản Instagram "Nỗi buồn màu xanh lá" lại có hàng nghìn lượt follow.

Người đọc sách bây giờ "kén chọn" lắm, kể cả những người trẻ tưởng như chỉ thích những thứ chợt đến chợt đi. Nếu không có một điều gì đó đặc biệt sâu sắc, Raxu Nguyễn chắc sẽ không níu chân họ được bền vững đến như vậy.

Nỗi buồn màu xanh lá là tuyển tập truyện ngắn xanh mát, ngọt lành và vô cùng sâu sắc của Raxu Nguyễn. Điều này được thể hiện hoàn hảo với sự hòa quyện của cả bìa sách và phần nội dung. Cũng viết về học trò, trường lớp, những mối bận tâm của tuổi ẩm ương, thế nhưng Raxu đã tạo cho mình một phong cách riêng, không lẫn vào với ai. Phong cách viết ấy khiến những câu chuyện thật ngỡ như đang diễn ra, có dáng dấp văn minh và đầy cảm xúc.

Ai mà ngờ được, tác giả của cuốn sách ấy lại là một chàng trai, chứ không phải một cô gái đa sầu đa cảm. Khi được hỏi, cậu lấy cảm hứng viết từ đâu, Raxu rất thành thật chia sẻ: "Một người bạn từng nói với tôi: 'Hãy chụp thật nhiều ảnh, nếu cậu muốn gìn giữ tuổi trẻ'. Nhưng những bức ảnh nhiều khi chỉ lưu giữ được đường nét, còn cảm xúc thì không, hoặc nếu có thì cũng khó trọn vẹn. Thế nên tôi bắt đầu viết, giữa bốn bức tường lạnh trong khoảng thời gian đi học xa nhà. Cuộc sống tự lập đồng nghĩa với cô đơn, và cô đơn đồng nghĩa với bốn điểm thẳng hàng: Nhà - Trường học - Cửa hàng tiện lợi - Quán ăn".


Mọi thứ ở Nỗi buồn màu xanh lá đều giản đơn và thuần khiết, một ánh mắt thoáng qua, một cái chạm tay thật khẽ, một cái siết vai kìm nén cơn run rẩy, một ít nắng sưởi ấm trái tim, một ít mưa rơi cùng nỗi nhớ, một ít vui khi cô bạn cùng bàn hôm nay mặc chiếc áo màu mình thích, một ít buồn vì nụ cười ấy sao chẳng dành cho mình, và một ít chông chênh khi đứng giữa giao lộ có quá nhiều ngã rẽ.

Sự thật là, ở độ tuổi mọi cánh cửa mở ra đều thấy bầu trời xanh thật xanh, dũng cảm thường không đuổi kịp do dự, như một màn sương ngăn cách bạn và nỗi nhớ phía bên kia, thay vì tiến thêm một bước, đi xuyên qua nó chẳng khó khăn gì, bạn đứng yên và chờ sương tan hết. Những người đi tìm nhau thường lạc mất nhau theo cách như thế.

Và thật không may, tình cảm chẳng phải một nắm không khí lạnh, cứ xoa xoa vài cái rồi cho tay vào túi là hết, là xong. Đôi khi nó để lại trong trái tim những vết xước ký ức, bền bỉ và dai dẳng. Nhưng quan trọng hơn tất cả, cho dù những ký ức ấy là niềm vui hay nỗi buồn, thì chắc chắn vào một ngày cách xa bây giờ, quay đầu nhìn lại, bạn sẽ thấy tất cả đều đẹp.

Ký ức luôn luôn đẹp, dù có màu gì.

Theo Thanh Hương/Zing.vn
Tiếp
« Prev Post
Trước
Next Post »