Ngọc Lê Ninh – Có một thời trai như “cây bàng trụi lá khóc dài mùa đông”

Với Ngọc Lê Ninh, chỉ đọc tên tập thơ riêng của anh đã thấy cá tính là lạ, hay hay của người thơ: nào là “Vỡ cùng hy vọng” (Nhà xuất bản Hội nhà văn 2016), rồi đến “Chưa thể đặt tên” (Nhà xuất bản Hội nhà văn 2017). Cái gọi của tâm trạng, của tình cảm một thời yêu đương không đầu không cuối, lặng thầm yêu và lặng thầm chờ đợi, không thiếu si mê, không thiếu giận hờn.



Cái gọi của tâm trạng, của tình cảm một thời yêu đương không đầu không cuối, lặng thầm yêu và lặng thầm chờ đợi, không thiếu si mê, không thiếu giận hờn. Kẻ nhút nhát là anh mượn cây bàng than thở:

Mấy mùa cành tỏa bóng râm

Mấy mùa than thở ướt đầm dưới mưa

Mấy mùa nhóm lửa say sưa

Mấy mùa thương nhớ mấy mùa đợi ai

(Cây bàng thương nhớ -Tập thơ “Chưa thể đặt tên”)

Cái đáng quý là thời gian cũng trôi đi mất cùng hy vọng, cho cay đắng thốt lên lời:

Cây bàng tôi đó thời trai

Chờ em trụi lá khóc dài mùa đông

(Cây bàng thương nhớ -Tập thơ “Chưa thể đặt tên”)

Nhưng tình yêu của gã trai thời đôi mươi thì không có chỗ cho sự rút kinh nghiệm, không có chỗ cho sự sợ hãi bởi thất tình. Những si mê hồn nhiên của tuổi trẻ cứ bung tỏa, dầu nhận về chỉ “nỗi đau”, “sụt vỡ”. Anh như con đê say tình trước dòng sông em vô tình, hờ hững, nhận về cay đắng riêng mình:

Có những mùa cháy khát nắng về

Đê nứt nẻ bên dòng sông đầy nước

Sông có hiểu cho lòng đê sao được

Nên cứ vô tình mang nước đổ biển khơi

(Con đê và dòng sông – Tập thơ “Vỡ cùng hy vọng”)

Những hẫng hụt trong tình yêu biến Ngọc Lê Ninh thành thi sĩ. Trước tình yêu, dù là đấng nam nhi, cũng không tránh khỏi có lúc yếu mềm không thể giấu:

Chấm vào đêm bằng ngòi bút tin yêu

Nghe răng rắc đời anh gãy ngọn

Em thiếu vắng thơ anh òa khóc

Đêm lăn tròn nỗi nhớ vào em

(Nỗi nhớ lăn tròn – Tập thơ “Vỡ cùng hy vọng”)

Hạnh phúc, mừng vui tưởng tình yêu được hồi đáp:

Dán mắt đọc thư em

Nghe bong từng con chữ

(Đêm tuột dây – Tập thơ “Vỡ cùng hy vọng”)

nhưng tỉnh ra chỉ còn thất vọng, lạnh lẽo, cô đơn:

Con chữ bò ra tay

Chạy vào tim trốn rét

Em đi tình anh chết

Theo bút hồn thơ bay

(Đêm tuột dây – Tập thơ “Vỡ cùng hy vọng”)

Tình yêu chơi trò đuổi bắt khiến trái tim anh hơn một lần mừng hụt, hơn một lần đau. Và chàng trai thường hay lỗi nhịp trong tình yêu là anh lo sợ nếu một ngày “đánh mất tình yêu”. Thì anh vẫn cố gắng tìm lại, dầu phải đối diện với nghịch cảnh:

Thì khi đó hồn anh thành ngọn gió

Chạy giữa hàng cây nơi ta đứng chờ trông

Theo em bước bên chồng không ngoái lại

Để cát bay mù mịt cả trong lòng

(Hồn anh – ngọn gió – Tập thơ “Chưa thể đặt tên”)

Cái giả thiết anh tự đặt ra kia có hơi xa xôi một chút nhưng cũng chỉ để chứng minh cho tấm lòng của kẻ chung tình mà thôi.

Cái tình của Ngọc Lê Ninh có cái ào ạt, dữ dội của Xuân Diệu nhưng vẫn rất riêng mình. “Khi tình yêu vùng dậy” thì như có động đất, như có sóng thần. Khát yêu và được yêu, sự hòa hợp của tâm hồn và thể xác có sức mạnh phi thường làm sao, không chỉ khiến:

Đêm vỡ tan thành ngày

mà còn khiến:

Đứt mình hòn đá trôi



Rách bươm màn vũ trụ

(Khi tình yêu vùng dậy – Tập thơ “Vỡ cùng hy vọng”)

Thiên nhiên trong thơ anh cũng rất tình, cũng bạo liệt không kém:

Mây sà xuống đồi non hôn hối hả

Áo thu rơi bờ cỏ đẫm sương mù

(Áo thu rơi – Tập thơ “Chưa thể đặt tên”)

Gió nhẹ nhàng cởi áo nõn nà trăng

Chim khe khẽ rúc mình trong khóm lá

Nghe hạnh phúc mưa trong miền yên ả

Tình dâng dâng ngập ngập buổi yêu đầu

(Đêm thứ 3 – Tập thơ “Vỡ cùng hy vọng”)

Đi qua thời trẻ trai đầy si mê, nông nổi, Ngọc Lê Ninh đã không còn là cây bàng trụi lá cô đơn trong mùa đông tình lạnh lẽo nữa, cây tình yêu trong anh đã đơm hoa và cho mùa quả ngọt. Bài thơ “Chưa thể đặt tên” anh viết tặng người bạn đời của mình, vẫn nóng hổi của trái tim giàu nhịp yêu thương, vẫn sâu sắc, lắng bồi phù sa tốt tươi cánh đồng mê đắm:

Bài thơ tình anh viết tặng riêng em

Dài vô hạn giấy mực nào cho đủ

Nên anh viết bằng con tim không ngủ

Mực yêu thương là máu chạy quanh người

Bài thơ này anh viết đã lâu rồi

Tìm lật lại trang đầu không thấy được…

(Chưa thể đặt tên- Tập thơ “Chưa thể đặt tên”)

Khúc tình yêu đi qua năm qua tháng, qua thăng trầm, mặn nhạt cuộc đời để trở thành bất diệt, vượt qua hữu hạn đời người song hành cùng năm tháng:

Bài thơ này anh viết đến mai sau

Khi hai đứa đã nằm im dưới cỏ

Nhưng em ơi! Tình hai ta vẫn thở

Nhịp yêu thương khuấy động dải thiên hà

(Chưa thể đặt tên – Tập thơ “Chưa thể đặt tên”)

Ngoài tình yêu lứa đôi, hy vọng tình yêu trong Ngọc Lê Ninh là mãi mãi, với con người, với cuộc đời!./.

Hà Nội 14/8/2017



Nhà thơ trẻ Ngọc Lê Ninh



THƠ NGỌC LÊ NINH

TIẾNG BÚT TRONG ĐÊM

Đêm nằm nghe tiếng bút

Từ kiếp người đa mang

Trên cánh đồng trau chuốt

Con chữ đời lang thang.

Bản thảo ngồi giăng hàng

Giấy nằm im nín thở

Bút dựng đứng mơ màng

Nghiên chờ trong dang dở.

Nằm nghe mưa trăn trở

Dột đến thủng trời cao

Cạn hồn đôi mắt gió
Đất nghẽn giọt thương trào…

Giấc mơ xanh trang báo
Hương giăng đường tương lai
Dìu hồn qua giông bão
Chấm bút sâu đêm dài.

(21.6.2017)

CON ĐÊ VÀ DÒNG SÔNG

Đã bao ngày đê in đáy nước xanh

Còn dòng sông cứ vô tình trôi dạt

Nghe lời gió ru dòng sông reo hát

Con đê chạy dài quằn quại nỗi lo âu

Này dòng sông hờ hững trôi về đâu?

Chẳng thấy nỗi đau lòng đê sụt vỡ?

Chẳng thấy nỗi đau khi mùa con nước lũ

Làm cỏ non run rẩy buốt thân đê?

Có những mùa cháy khát nắng về

Đê nứt nẻ bên dòng sông đầy nước

Sông có hiểu cho lòng đê sao được

Nên cứ vô tình mang nước đổ biển khơi

Để hôm nay đê nơi lở nơi bồi

Như dang dở của tình tôi biết mấy

Em thân yêu! Lẽ nào em chẳng thấy

Đã bao ngày đê in đáy nước xanh.

THƠ MỞ CỬA

Đêm nay từng con chữ

Bò trên giấy nghẹn ngào

Thơ nằm như tắt thở

Đời mình sẽ ra sao?

Thời mở cửa xôn xao

Người kiếm tiền như nước

Thơ mở cửa ai vào

Chỉ Tôi – Anh biết được.

Giữa dòng đời xuôi ngược

Bao kẻ lo sang giàu

Bao kẻ không nhà cửa

Bao kẻ lừa dối nhau.

Tôi nằm nghe đớn đau

Của bao người đã chết

Nơi đồi cao vực sâu

Mộ phần chưa ai biết

Tôi nằm nghe đói rét

Trong cuộc chiến điêu tàn

Rưng rưng dòng ly biệt

Rơi đau ngày bình an.

Vết thương còn râm ran

Hờn căm chưa tát cạn

Choáng ngợp mắt thời gian

Xóa thù xưa – thành bạn.

Thương anh, người trúng đạn

Thương Mẹ đợi trắng đầu

Thương người chui đất bạn

Khóc than cùng biển sâu.

Này mắt xanh đen nâu

Những màu da tiếng nói

Hãy cùng nhau nguyện cầu

Đừng gây thêm lửa khói

Đừng gieo thêm tội lỗi

Trên mặt đất hao gầy

Đừng để chồi xanh chết

Trước lá cành run cây.

TRÚ ĐỜI

Này em yêu!
Ta hãy trốn khỏi phố phường ầm ĩ
Nơi tình người chưa đủ ấm bàn tay
Những bàn chân không lối thoát đêm ngày
Cùng anh nhé bỏ phía sau bụi khói.

Hãy cùng anh!
Về bên mẹ cha nghe chuyện hương chè xanh, đồng cói
Theo cỏ triền đê nghe sóng kể chuyện tình
Thả hồn mình no gió với trời xanh
Cùng nhấp nháp vị hương nồng đồng nội.

Và bên nhau!
Xóa sạch hết những tháng ngày lầm lỗi
Những mưu cầu, toan tính với yêu ma
Những dẫm đạp, nịnh hót với gian tà
Những thành thật ngủ vùi trong lừa lọc.

Nào nâng cốc!
Cùng dốc cạn vị mặn nồng biển khóc
Nhồm nhoàm nhai sung sướng đến mai sau
Nuốt vội thời xanh ừng ực hớp yêu đầu
Thả an nhiên thắp bình minh nảy hạt.

RUBIC TÌNH YÊU

Anh xoay trăm ngả

Anh đảo trăm chiều

Mà sao quái lạ

Trăm chiều không em?

Rubic tình yêu

Em đùa nghịch mãi

Tình anh vụng dại

Đuổi hoài tình em.

Rubic tình yêu

Sắc màu em trộn

Rối tung đời anh

Tìm em lẫn lộn.

Ước gì đêm rộng

Ngày chạy dài ra

Để anh vặn được

Đúng chiều hai ta.

ĐỒNG NỘI

Anh có về đồng nội không anh

Nơi cỏ đón đôi bàn chân thân ái

Nghe tiếng cuốc giục chiều rơi mê mải

Nghe bước chân cò làm vỡ ánh hoàng hôn.

Xóm làng đang thầm ngóng mắt tre non

Sông vẫn thở nhịp đò ta rất khẽ

Nghe tiếng sữa đụn căng tròn hạt lúa

Vi vu diều thổi sáo thuở cùng nhau.

Anh lời thề theo con gió chạy mau

Em vẫn cháy niềm tin thời con gái

Nghe khúc hát bên kia trời vọng lại

Chiều run run một chiếc lá xa cành.

Anh có về đồng nội không anh

Mà nhấp lại vị ngọt ngào thuở trước

Men quá khứ ủ dậy niềm nuối tiếc

Khi chân người quá bước… lạc hồn quê.

TÌNH CHAY

Chẳng biết tự khi nào

Trái tim tôi gào thét

Em ở đâu vì sao

Bỏ mặc tôi giá rét

Dấu hỏi hóa lưỡi liềm

Vít lòng tôi cấu xé

Bòng bong rối trong tim

Ảnh hình em ẩn hiện.

Tôi ăn chay tình yêu

Đời thiếu em nhạt thếch

Kiếp đơn tình cô liêu

Ném tôi vào cõi phật,

Trái tim cạo trọc đầu

Áo cà sa máu dệt

Cốc! Cốc! Cốc! Em yêu

Niệm em hay niệm phật.

Phật ngàn tay, ngàn mắt

Trong nhang khói hiện hình

Ngài quắc mắt nghiêm linh

Cơ sao mi không thật?

Ngượng ngùng tôi cúi mặt…

DỰ TÌNH

Này em hỡi!

Rồi một ngày trái đất sẽ già nua

Mắt biển xanh bỗng nhuốm màu mờ đục

Tóc rừng sâu trụi lá tình lăn lóc

Suối cạn nguồn yêu trơ khấc lòng sông.

Và anh biết!

Núi đồi nhăn nheo nứt nẻ ruộng đồng

Cỏ bạc phếch khô cong thời nông nổi

Ngày xanh rơi! Đá rụt vào bóng tối

Nghe Dung Nham tan chảy cả tâm hồn.

Và anh sợ!

Chúng mình về sau như trái đất hoàng hôn

Em! Ta hãy mau mau! Cùng siết chặt!

Cho rối rít làn môi! Cho trào dâng sóng khát!

Đêm dìu đêm theo nhật thực toàn phần/

(5/2017)

NỢ

Em ơi anh sợ

Món nợ tuổi thơ

Ra ngõ tình cờ

Em cho cái kẹo.

Em ơi anh sợ

Món nợ học trò

Len lén em cho

Cái hôn vụng trộm

Em ơi anh sợ

Món nợ thời trai

Tình vay cắm mãi

Nợ đòi bên tai

Em ơi anh sợ

Món nợ tuổi già

Tình đã đi xa

Lòng treo nỗi nhớ

Em ơi anh sợ

Món nợ dưới mồ

Hồn anh vẫn thở

Nhịp đều trong thơ.

Bế Kim Loan

Vanvn.net
Tiếp
« Prev Post
Trước
Next Post »